Bài giảng online: Tôi đi học

Tài nguyên thư viện

Ôn thi ôn lớp 10 THPT

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Bài hát: Bài ca thư viện

    Ảnh ngẫu nhiên

    C1.jpg B3.jpg C1.jpg QC.jpg He_tieu_hoa_o_nguoi_1.png So_do_mach_dien_cam_bien_nhiet_do_1.jpg Vai_tro_bao_ve_dat_cua_thuc_vat_2.png

    Sách điện tử sách Bác Hồ

    💕💕 NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG BẠN ĐỌC ĐẾN VỚI WEBSITE THƯ VIỆN TRƯỜNG THCS NINH SƠN - NINH BÌNH💕💕

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Hoa Trinh Nữ

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Ninh Phượng
    Ngày gửi: 23h:14' 03-12-2024
    Dung lượng: 569.1 KB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Hoa Trinh Nữ
    Thẩm Thệ Hà

    Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
    Tham gia cộng đồng chia sẽ sách :
    Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
    Cộng đồng Google : http://bit.ly/downloadsach


    Table of Contents
    Thông tin Ebook
    Hoa Trinh Nữ
    PHẦN THỨ NHẤT
    Chương I
    Chương II
    Chương III
    Chương IV
    Chương V
    PHẦN THỨ NHÌ
    Chương VI
    Chương VII
    Chương VIII
    Chương IX
    Chương X
    Chương XI
    Chương XII
    Chương XIII
    Chương XIV
    ĐOẠN KẾT

    Giới thiệu ngắn
    gười viết văn thành danh trước khi đất nước bị chia cắt, sau sự hụt hẩn về những đổi
    thay của chánh trị và văn nghệ mà cầm bút lại sớm nhất và viết với chủ đề mang tính
    cách xây dựng là Thẩm Thệ Hà. Cùng thời với Hoa Trinh Nữ người khác viết Rừng Thẳm
    Bể Khơi, Tiếng Suối Sao Leng… đầy rẫy cảnh trai gái tình tứ nhạy cảm thì Thẩm Thệ Hà
    chọn đề tài nói lên điều xấu của giới trẻ trong trường nội trú: tình cảm đồng phái tính.
    Ông dùng tệ trạng đó làm nền để nói điều cần nói là phải chửa lại cái tâm lý tình cảm lệch
    lạc khiến thành vô cảm của những người trẻ nầy, hướng dẫn họ đi vào con đường ích lợi cho xã
    hội. Thời đó những nhóm nữ sinh CTY, YTC bắt cặp với nhau đã thành bệnh, tiếng nói nhẹ nhàng
    của Hoa Trinh Nữ có thể coi là một trong những nguyên nhân làm xẹp đi phong trào nầy.
    Văn trao chuốt, gợi cảm, quyển sách sẽ có giá trị hơn nếu phần đầu không qua kéo dài đến
    thành loãng.. (NVS-2008)

    N

    PHẦN THỨ NHẤT
    Chương I
    ga, Linh, Dung liến thoắng chạy đuổi nhau trên bãi cát. Những mái tóc rủ ngược chiều
    gió, bay phất phới như những cuộn mây huyền. Những tiếng cười vui vẻ hồn nhiên vang
    lên, hòa trong cơn gió lộng của bể chiều.
    Trên bãi cát trắng phao, từng đám học sinh tản mác khắp đó đây. Trời đẹp. Gió bể ào
    ạt. Sóng bể tung bọt trắng lên bãi cát. Mặt bể cuồn cuộn, những khối nước dồn ép nhau,
    đuổi bắt nhau, hò hét reo cười…
    Nga đang chạy, bỗng một làn sóng đánh tạt vào bãi. Những làn bọt bắn tung tóe vào người
    nàng. Nga hốt hoảng chạy lên một khoảng xa mới dừng lại thở dốc. Linh, Dung cũng vừa chạy
    đến, cả ba thiếu nữ ngồi bệt xuống cát, hai chân duỗi thẳng ra.
    Nghe tiếng cười khúc khích phía sau lưng, Dung ngoảnh lại thấy mấy anh học sinh đang đá
    bóng, có vài anh nhìn về phía nàng và hai bạn ngồi, nụ cười vẫn còn nở trên môi. Biết họ chế
    riểu bọn mình vì cử chỉ hốt hoảng của Nga lúc nãy, Dung bẽn lẽn, bảo Nga:
    - Tại Nga đấy nhé!
    Nga quay nhìn bạn, ngơ ngác:
    - Con quĩ, sao lại tại Nga?
    - Thì tại Nga nên bọn họ đang cười mình đấy.
    Nga nghe tiếng cười vẫn còn vang lại từ phía sau lưng, nàng quắc mắt nhìn lại thì bỗng một
    loạt cười rộ lên. Nhưng lần này không phải họ cười bọn Nga nữa mà họ cười một cầu tướng đội
    banh tài đến nổi để quả banh rớt ngay vào sóng mũi làm cậu ta xiểng niểng. Bọn Nga được dịp
    trả thù, lại cười to hơn. Nga chu miệng, nheo nheo mắt nhìn chàng cầu tướng đáng thương hại
    kia đang lấm lét nhìn về phía nàng. Dung kéo tay Nga, nói khẽ:
    - Nga biết ai đấy không?
    - Anh chàng đóng vai Lý Toét đi chợ Tết trong buổi diễn kịch đêm qua chớ gì. Linh lại hỏi:
    - Nhưng anh ta là ai, Nga biết không?
    - Cần gì biết? Biết anh ta là Lý Toét cũng đủ rồi.
    Dung che miệng cười:
    - Coi vậy mà anh ta không Lý Toét đâu nhé. Anh ta là một thể thao gia đấy.
    Nga lại chu miệng nheo nheo mắt:
    - À à, thể thao gia cái điệu bể mũi ấy, chắc là không hay rồi. Hình như anh ta ở đội sáu thì
    phải.
    Linh thách:
    - Đố chị dám thử coi tài anh ta tới đâu.
    - Sao lại không? Để rồi mấy chị coi…
    Vừa lúc ấy có tiếng còi vẳng lại, Dung nhìn quanh, thấy trong mỗi tốp đều có một người tách
    ra, hướng về phía trại. Dung vội bảo Nga:
    - Tiếng còi tập họp đội trưởng đấy. Nga mau lên họp đi, rồi xuống cho hay có tin gì lạ không.
    Nga vội đứng lên, đi nhanh về phía trại, vì Nga là đội trưởng nhất. Đây là một cuộc đi du lịch

    N

    tập thể của các hiệu đoàn học sinh các trường trung học công và tư. Đến Long Hải họ tìm nơi
    cắm trại gần bãi biển, rồi tổ chức thành nhiều đội, mỗi đội có một đội trưởng để liên lạc với
    ban tổ chức và hướng dẫn sinh hoạt của đội mình. Nga, Linh, Dung đều là nữ sinh Gia Long,
    được sắp chung vào đội nhất và Nga được cử làm đội trưởng.
    Khi Nga đi rồi, Dung nói với Linh:
    - Chắc phiên họp này sẽ bàn về cuộc biểu diễn văn nghệ đêm nay cho thêm phần long trọng,
    vì hình như có mấy giáo sư vừa mới đến để chung vui với chúng ta.
    Linh vui vẻ:
    - Thú nhỉ! Chị có biết các giáo sư nào đấy không?
    - Dung chưa rõ, nhưng hình như các giáo sư ấy đại diện cho Nghiệp đoàn giáo học tư thục thì
    phải. Đêm nay thế nào ban tổ chức cũng giới thiệu, chúng mình thế nào cũng rõ.
    - Không chừng họ cũng dự vào cuộc biểu diễn văn nghệ với chúng mình, chị nhĩ?
    - Dung cũng nghĩ thế.
    Linh đưa ngón tay vẽ một vòng tròn trước mặt, cử chỉ đặc biệt của Linh khi nàng đang vui
    sướng hoặc đang nghĩ đến một điều gì vui. Nàng bỗng chép miệng lo ngại:
    - Đêm qua đội mình biểu diễn “ẹ” quá! Đội nào cũng có những vũ khúc mới lạ những vở kịch
    ý nghĩa chỉ đội mình chuyên môn hợp xướng không ra hồn gì cả.
    Dung phản đối:
    - Sao lại không ra hồn? Phải có hợp xướng, dạ hội mới thêm tưng bừng chứ.
    - Linh có chỉ trích hợp xướng đâu, nhưng cái lối hợp xướng năm giọng của mình nghe làm
    sao ấy!
    - Vậy mà cũng được những tràn pháo tay hoan nghênh mới tài chứ.
    Linh nhoẻn cười, má núng hai đồng tiền duyên dáng:
    - Các chị làm sao không biết, riêng Linh nghe họ vỗ tay mà Linh thêm hổ thẹn. Linh có cảm
    giác họ chế mình đấy.
    - Vậy chứ Linh muốn mình biểu diễn gì bây giờ? Chương trình dự định đêm nay, chúng mình
    lại cũng hợp xướng bản “Khúc ca mùa hè”.
    - Bản ấy thì rất hợp cảnh hợp tình, nhưng nó đã xưa quá rồi. Linh thích những cái gì mới mẻ
    hơn.
    Dung nắm tay bạn, cười đùa:
    - Được rồi, phen nầy thế nào cũng cử Linh làm đội trưởng ban văn nghệ đội mình mới được.
    - Linh nhứt định không làm trưởng ban Linh cũng nhất định không hợp xướng nữa.
    Nói dứt lời, Linh lại đưa ngón tay vẽ một vòng tròn trước mặt, đôi mi hấp háy mơ màng.
    Lúc ấy hoàng hôn đã xuống. Vòm trời tím lại một màu sắc u buồn. Sóng bể đã dịu lần, nước
    đã rút ra xa chừa lại bãi cát rộng thênh thang.Vệt núi xanh đằng chân trời đang đổi màu để hòa
    mình với sắc trời và sắc bể. Gió cũng dịu lại, như lắng mình xuống dòng nước bao la.
    Linh buột miệng:
    - Cảnh nên thơ quá, chị nhỉ!
    Lần thứ nhất Dung mới thấy một cảnh vừa hùng vĩ vừa thơ mộng như thế nầy. Giá là thi sĩ thì
    nguồn thi hứng của mình sẽ dồi dào biết mấy.

    - Không là thi sĩ mình ngâm thơ của người khác chứ sao? Nhưng tại sao những áng văn
    chương mình học ở trường, không có bài nào tả nổi cảnh đẹp này nhỉ. Đoạn tả “cửa bể chiều
    hôm” trong Kim Vân Kiều, nghe áo não như tấm lòng của nàng Kiều. Nhưng ở đây không ai có
    tâm trạng như nàng Kiều, nên đoạn tả cảnh ấy không phù hợp với cảnh này chút nào.
    Dung phì cười:
    - Tại vì cụ Nguyễn Du ngày xưa chưa hề biết Long Hải như chúng ta ngày nay, và có lẽ cụ chỉ
    tả cảnh qua sự tưởng tượng của mình nên mới có những câu:
    Buồn trong gió cuốn mặt duềnh,
    Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi.
    Linh cùng cười, đôi mắt vẫn xa xăm:
    - Vậy mà các bà giáo sư văn chương giảng nghe cũng hay ra phết! Làm chúng mình đăm ra
    mơ mộng hết ráo.
    Như chợt nghĩ ra điều gì, Dung siết chặt tay bạn trong tay mình:
    - Nghe nói ở đội sáu có một thi sĩ, Linh ạ.
    - Lại cũng đội sáu? Sau mà đội ấy có nhiều nhân tài thế! Biết nhân tài thật hay nhân tài giả
    đấy!
    Dung mỉm cười lặp lại lời thách của Linh ban nãy:
    - Đố Linh dám thử coi tài anh ta tới đâu?
    - Được rồi, để chị coi … chị khỏi cần gài bẫy Linh mà.
    Giữa lúc đó, hai người nghe có tiếng Nga gọi tên mình, cả hai vừa ngoảnh lại thì Nga cũng vừa
    chạy tới. Dung hỏi nhanh:
    - Họp gì thế, Nga? Linh cũng hỏi:
    - Có gì lạ không, Nga?
    Thấy hai bạn dồn dã, Nga càng tỏ ra vẻ quan trọng. Nàng không trả lời ngay, kéo hai bạn đứng
    lên bảo:
    - Chúng mình thã một vòng lên ngọn đồi kia, vừa đi vừa nói chuyện chơi, có lẽ thú vị hơn.
    Linh xụ mặt càu nhàu:
    - Trời tối rồi, ai lại đi lên đồi làm gì? Dung bàn:
    - Hay chúng ta đi một vòng trên bãi để tập hợp mấy chị em trong đội mình lại.
    Nga chu miệng, nheo nheo mắt:
    - Thôi, không đi lên đồi mà cũng không cần tập hợp mấy chị ấy, lát nữa lên trại bàn cũng
    được.
    Linh nóng nảy:
    - Nhưng bàn chuyện gì mới được chứ?
    - Chuyện biểu diễn văn nghệ tối nay và chuyện sinh hoạt của đội mình ngày mai.
    - Chương trình văn nghệ đã ấn định rồi, còn bàn gì nữa? Có bàn cho lắm, rồi cũng đến hợp
    xướng là cùng.
    - Chương trình tổng quát thì có nhiều thay đổi, riêng phần đội mình thì đặc biệt hơn nên
    không thay đổi gì cả.
    Dung góp ý kiến:

    - Thôi, từ ngày mai, phần văn nghệ mình phải giao cho chị Linh điều khiển mới được. Mình
    phải biết khai thác khả năng của chị ấy. Còn về sinh hoạt ngày mai, ban tổ chức định thế nào?
    Nga đưa tay lên vuốt mái tóc xòa xuống trán giọng hân hoan:
    - Nhơn có mấy giáo sư mới đến viếng trại, ban tổ chức mời các giáo sư ấy ở lại dự buổi dạ hội
    đêm nay và ngày mai cùng dự buổi đi chơi tập thể với chúng ta đến Nước ngọt, để ban tổ chức
    quay phim kỷ niệm.
    Linh, Dung mừng rỡ reo lên:
    - Thú nhỉ! Nga tiếp:
    - Đến Nước Ngọt, chúng ta cùng tắm cả để quay phim cho đẹp. Ai đời đi chơi bể mà không
    biết mùi vị của nước bể thì “lọ” lắm.
    Linh đỏ mặt:
    - Linh nhất định không tắm đâu, thẹn chết! Linh chỉ đi ngắm bể thôi. Nga cười bí mật:
    - Thôi được! Bây giờ chúng ta đi lên trại đi. Có lẽ mấy chị đã tập hợp về trại cả rồi.
    Ba thiếu nữ lần bước bề trại. Vòm trời tối mịt. Trên đồi, ánh đèn từ trong trại chiếu ra, phá
    tan màn đêm huyền bí. Những bóng người nhấp nhô khắp các trại. Những chuỗi cười vang lên
    đây đó tưng bừng như đêm hội liên hoan…

    Chương II
    óng trăng lưỡi liềm đã lên từ bao giờ, chênh chếch ở một góc trời.
    Trước trại hè, toàn thể học sinh tập trung lại trên một khoảng đất rộng. Chúng chen
    chúc nhau đứng thành hình vòng tròn, chừa khoảng giữa làm sân khấu. Ngọn lửa trại bập
    bùng, thỉnh thoảng tóa lên những tàn lửa bay tản theo ngọn khói đang yểu điệu vươn
    mình lên không gian.
    Nga, Linh, Dung đứng bên nhau, lòng rộn ràng một niềm vui khó tả, Nga hí hởn bảo Linh:
    Linh đã từng dự những buổi lửa trại như thế này chưa, Linh nhỉ?
    - Hình như chưa, Nga ạ?
    - Sao lại hình như?
    - Vì Linh đã từng theo hiệu đoàn đi cắm trại nhiều nơi, nhưng Linh chưa được dự một buổi
    lửa trại nào thú vị như đêm nay.
    Dung cười ngặt nghẽo:
    - Cô ả nói nghe hay nhỉ! Chưa xem biểu diễn mà đã biết là thú vị!
    Có tiếng cười vang gần đấy làm Linh bẽn lẽn. Thì ra đứng cách đội Linh vài thước là đội sáu
    có anh chàng cầu tướng suýt bị bể mũi ban chiều. Linh cau mặt tỏ vẻ khó chịu rồi ngảnh đi chỗ
    khác nhưng tiếng cười vẫn khúc khích bên tai Linh.
    Gió từ biển thổi vào đánh tạt một luồng khói vào bọn Linh. Các thiếu nữ vội lấy tay che kín
    mặt cuống quít muốn tránh làn khói mà không biết tránh vào đâu. Khi họ bỏ tay ra thì mắt họ
    đã đỏ hoe vì cay khói. Dung vừa dụi mắt vừa càu nhàu:
    - Chắc là không thú vị nổi rồi, Linh ơi! Nga che miệng nheo nheo mắt:
    - Hay là chúng mình “đi dô” đi thôi.
    Linh lo ngại:
    Nhưng “đi dô” về đâu mới được chứ! Ban tổ chức đã phân chỗ cho mỗi đội rồi, mình không
    thể xâm phạm qua biên giới khác được.
    Trong lúc đó có một cuộc bàn tán ở đội sáu rồi anh chàng cầu tướng có lẽ đại diện đội mình,
    tiến nhanh lại phía bọn Linh. Anh chàng chào bọn Linh rồi nói:
    - Mấy chị đứng trên luồng gió, không chịu nổi đâu. Mấy chị nên đổi chỗ với đội chúng tôi, vì
    chúng tôi đã chịu khói quen rồi.
    Dung đưa mắt nhìn Nga, Nga đưa mắt nhìn Linh, Linh đưa mắt nhìn các bạn trong đội. Mọi
    người chưa biết có nên nhận lời hay không mặc dầu người nào cũng muốn rời khỏi chỗ ấy
    ngay.
    Nhưng Linh đã động lòng tự ái khi nhớ đến tiếng cười ban nãy, nàng đáp:
    - Xin cảm ơn các anh, nhưng nếu các anh chịu khói được thì chúng tôi cũng chịu được.
    Anh chàng cầu tướng nở một nụ cười rất khả ái:
    - Chắc các chị giận chúng tôi chứ gì? Trong những cuộc đi chơi tập thể như thế này, chúng ta
    cứ vui cười chứ hà tiện chi những tiếng cười. Có những tiếng cười hồn nhiên thì mới thấm
    nhuần được cái tinh thần tập thể chứ, phải không mấy chị?
    Nga vội kéo tay Linh để ngăn một sự phản đối thứ hai của bạn, vui vẻ nói:
    - Chúng tôi có giận gì các anh đâu và chúng tôi rất vui mừng được đổi chỗ với các anh.

    B

    Linh dường như chưa bằng lòng hẳn nhưng cũng theo các bạn dời chỗ. Khi đứng yên chỗ mới
    rồi, nàng mới càu nhàu:
    - Chị Nga rõ là đáng ghét! Ai bảo chị chịu đổi về phía dưới nầy. Đứng trên ấy có phải thú vị
    hơn không?
    Nga trêu:
    - Thôi đừng làm điệu nữa, cô ả. Có giỏi thì lên trên ấy mà đứng một mình.
    - Chị không nghe anh ta mỉa mình chưa ý thức được đời sống tập thể đấy ư?
    - Anh ta mỉa Linh thì có. Mà cũng tại Linh còn tác phong “tiểu thư” quá đi.
    Giữa lúc đó một tràng pháo tay vang lên. Cuộc biểu diễn văn nghệ bắt đầu. Hai thiếu nữ bỏ dở
    câu chuyện, hướng mắt về phía ngọn lửa đang uốn mình trong bầu không khí hân hoan.
    Một giáo sư chững chạc bước ra giữa sân. Đó là trưởng ban tổ chức. Với một giọng lưu loát,
    ông tuyên bố vài lời khai mạc buổi dạ hội và giới thiệu các giáo sư vừa đến viếng trại.
    Ba vị giáo sư nữa vui vẻ bước ra, nhìn quanh học sinh với những đôi mắt chứa chan cảm tình
    trìu mến.
    Ông trưởng ban tổ chức lần lượt giới thiệu:
    - Đây là bà Phương Dung giáo sư văn chương trường nữ trung học Đ.T.
    Một tràng pháo tay nổi lên khắp nơi, hòa trong những tiếng “Hoan hô” vang dậy. Ông trưởng
    ban giới thiệu tiếp:
    - Đây là ông Huy Vân, giáo sư văn chương trường trung học N.V.K.
    Một tràng pháo tay và những tiếng “Hoan hô” lại vang lên.
    - Đây là ông Nguyễn Quốc Bửu, giáo sư khoa học trường T.T.
    Tràng pháo tay lần này kéo dài ra, đánh nhịp cho những tiếng “Hoan hô” lặp đi lặp lại nhiều
    lần.
    Dứt lời giới thiệu, vị nữ giáo sư, đại diện các bạn đồng nghiệp, ngỏ lời cảm tạ ban tổ chức và
    ân cần khích lệ toàn thể học sinh đang hòa mình trong đời sống tập thể để học hỏi những bài
    học của thiên nhiên.
    Toàn thể học sinh đều im lặng nghe. Giọng Phương Dung trầm trầm nhưng hấp dẫn lạ lùng
    khiến cho toàn thể thính giả đều phấn khởi trong một niềm thông cảm sâu xa.
    Khi bà Phương Dung dứt lời một tràng pháo tay nữa lại vang lên. Linh kéo tay Dung, bảo khẽ:
    - Bà ta giảng văn chương, nghe chắc mê ly lắm, Dung nhỉ?
    Dung mỉm cười:
    - Giáo sư văn chương mà lỵ! Để nữa Dung nhất định sẽ làm giáo sư văn chương như bà ấy.
    Nga chu miệng, nheo nheo mắt:
    - Nhưng Dung giảng cho ma nó nghe, chứ ai thèm nghe.
    Dung toan đáp thì lại nín bặt vì nghe có tiếng anh trưởng ban văn nghệ giới thiệu chương
    trình. Anh trưởng ban văn nghệ cũng là một học sinh. Giọng anh sang sảng như tiếng loa, mặc
    dầu không có máy vi âm.
    Tiếp theo đây chúng tôi xin giới thiệu chương trình văn nghệ tập diễn đêm nay:
    1.Đồng ca Học sinh ca ( do đội bảy trình bày ).
    2.Vũ khúc: Cấy trồng ( do bộ ba biểu diễn ).

    3.Hợp ca: Khúc ca mùa hè ( do đội nhất trình bày ).
    4.Kịch: Tảng đá ngăn đường ( do đội tám biểu diễn ).
    5.Đơn thanh: Bên bờ đại dương ( do chị Tuyết Hạnh ở đội nhì trình bày ).
    6.Vũ khúc: Quanh lửa hồng ( do đội tư diễn ).
    7.Ngâm thơ: Đêm liên hoan ( do anh Tường Minh đội sáu trình bày).
    8.Đơn thanh: Chuyến đò vĩtuyến ( do anh Hoàng Tuấn đội năm trình bày)
    9.Vũ khúc: Mê Linh vũ khúc ( do đội nhì và đội chín hợp diễn ).
    10.Hợp ca: Ánh sáng bình minh ( do đội mười trình bày để bế mạc ).
    Nghe xong lời giới thiệu, Dung thích cánh tay vào hông Linh, bảo:
    - Chà, đội sáu đêm nay lại ngâm thơ. Chắc anh chàng thi sĩ mà Linh định thử tài đấy chớ gì.
    - Chẳng hiểu anh ta ngâm thơ ra thể nào chứ làm thơ thì chắc như thơ “Concóctrong hang con
    cóc nhảy ra” là cùng.
    Nga cười tủm tỉm:
    - Cô ả này khinh người lắm! Thế nào rồi cô cũng còn bị những bài học đích đáng nữa.
    Linh bỉu môi, không đáp.
    Nhạc trổi bản “Học sinh ca” trầm hùng vang lên hòa theo tiếng nhạc dập dồn và tiếng sóng bể
    ào ào, như âm thanh của những mạch sống đang cuồn cuộn dâng trào. Tiếng nhạc chấm dứt
    khi âm thanh hòa tấu còn ngân dài theo gió bể, tản mác trên hư vô.
    Vũ khúc “Cấy trồng” tiếp theo đó đã vẽ được một cách linh động hình ảnh của những nông
    dân mộc mạc đang vui vẻ gieo nguồn sống cho dân tộc. Tiếng hát lần này thoang thoảng như
    gió thu, dặt dìu như tiếng chim ca vào một buổi mai xuân quang đảng. Tiếng hát và điệu múa
    đã gieo vào lòng mọi người một ấn tượng dịu dàng, thanh thoát.
    Vũ khúc chấm dứt. Nga, Linh, Dung và các bạn vội tiến ra sân, vì đến phiên đội nhứt trình
    diễn. Vừa bước ra, Linh đã nghe tiếng vỗ tay vang dội từ phía đội sáu rồi truyền lan ra khắp các
    đội, Linh không thèm nhìn lại, nàng thấy bước chân của nàng như vương vướng vật gì làm cho
    nàng ngượng lạ!
    Nhạc trổi, sóng nhạc lung linh dìu dặt đoạn mở đầu. Rồi tiếng hợp ca ngân lên, hòa chơi vơi
    theo sóng nhạc. Năm giọng ca xen lẫn nhau, có lúc phân tán ra từng giọng, có lúc hòa hợp nhau
    một âm hưởng sum vầy. Tiếng hát gợi cho ta nhớ đến tiếng hót líu lo, ríu rít, lảnh lót của muôn
    chim vào một buổi trưa hè, trên cánh đồng nắng cháy thênh thang.
    Dứt bản hợp ca, Linh như thoát nợ, nhanh nhẹn chạy về chỗ cũ. Vừa về đến chỗ, Linh thoáng
    nghe có tiếng nói lớn:
    - Hay ghê!
    Tiếng ấy phát ra từ đội sáu và Linh đoán chừng không ai khác hơn là tiếng của anh chàng cầu
    tướng đáng ghét. Nàng giả bộ như không nghe, đứng im bên các bạn. Nga không để ý đến vở
    kịch đang bắt đầu diễn, hí hởn hỏi các bạn:
    - Chúng mình hợp ca có “ẹ” lắm không nhỉ?
    Một nữ học sinh trong bọn lên tiếng:
    - Không “ẹ” đâu, có lẽ ăn đứt ban hợp ca Thăng Long đấy.
    Một nữ sinh khác:

    - Thật không dè hôm nay mình hát hay quá! Dung bật cười:
    - Phải, chúng mình hát hay quá … tệ. Ai đời hát xong, chỉ được có tiếng khen “Hay ghê” mà lại
    là tiếng của anh chàng bể mũi.
    Cả bọn đều cười. Nga chu miệng:
    - Phen này về trường, nhất định giải tán ban hợp ca. Mấy chị có đồng ý không nào? Mọi người
    im lặng, chỉ có Linh nhanh nhẩu:
    - Đồng ý.
    Cả bọn cứ mãi bàn tán xì xào mà vở kịch “Tảng đá ngăn đường” chấm dứt hồi nào họ cũng
    không hay. Đến chừng nghe nhạc trổi, họ mới nín lặng nhìn ra sân khấu.
    Một nữ sinh trạc mười bảy, mười tám tuổi đang đứng trước ngọn lửa hồng. Nàng có gương
    mặt trái xoan, đôi mắt diễm lệ, mơ màng chan chứa một nổi buồn xa xôi. Miệng nàng mỉm
    cười tươi như hoa, núng hai đồng tiền duyên dáng trên đôi má hồng. Mái tóc nàng lả lơi theo
    làn gió, gợn mỹ miều như một ánh mây huyền, phản chiếu với ánh lửa óng ánh, lung linh. Tà áo
    màu thiên thanh ôm ấp lấy vóc người đều dặn, làm nổi bật những đường cong nhịp nhàng,
    tuyệt mỹ.
    Nga ngắm say sưa thiếu nữ và buột miệng:
    - Tuyết Hạnh!
    Linh tấm tắc khen:
    - Đẹp quá!
    Và các thiếu nữ khác cũng tranh nhau khen:
    - Đẹp như tranh!
    - Đẹp như thơ!
    - Xinh như mộng!
    Bỗng mọi người đều nín lặng khi tiếng hát của Tuyết Hạnh cất lên. Nàng hát bản “Bên bờ đại
    dương”. Giọng nàng thanh thanh, êm ái như tiếng chim oanh líu lo trên cành liễu ca ngợi mùa
    xuân, có lúc lả lướt chơi vơi như tiếng gió băng mình trên trùng dương dậy sóng có lúc khoan
    hòa đầm ấm như chan chứa bao niềm luyến tiếc xa xưa…
    Đôi mắt huyền diệu của nàng tựa hồ chìm trong cõi mộng, đôi làn mi chớp chớp động u hoài.
    Hai bàn tay nàng hòa nhịp lời ca, gờn gợn theo hình ảnh của lượn sóng nhấp nhô trập trùng, vô
    tận. Bộ ngực nàng rung động nhẹ nhàng theo nhịp thở. Toàn thân nàng uyển chuyển theo từng
    phút giây cảm xúc, từng âm thanh thảnh thót, tạo cho mọi người những ấn tượng dịu dàng.
    Mọi người đều lắng nghe say đắm. Bâng khuâng. Hồi hộp. Rộn rả. Âm thanh đã gieo vào lòng
    họ muôn vàn cảm giác, lôi cuốn họ theo từng chuyển điệu, hấp dẫn họ bởi một thần lực ảo
    huyền.
    Nhưng tiếng nhạc bỗng ngân dài rồi chấm dứt. Lời ca còn dư vang trên khoảng vắng, đồng
    vọng với gió trùng dương.
    Một tràng pháo tay nổi lên như sấm.Tuyết Hạnh bẽn lẽn cúi đầu, đôi má nàng đỏ lên như hai
    đóa anh đào. Tràng pháo tay nổi lên một lần nữa khi thiếu nữ nghiêng mình chào rồi chạy lẹ về
    phía đội mình.
    Nga, Dung, Linh mê mẩn nhìn theo thiếu nữ Linh khen thầm: “Tuyệt!” vì nàng không còn lời
    nào khác để diễn tả cảm giác nàng lúc ấy. Đã bao lần nàng nghe các nữ danh ca hát bản “Bên bờ

    đại dương”, cũng đã bao lần nàng và các bạn hát bản ấy, nhưng đây là lần nhứt nàng cảm thấy
    mình bị quyến rũ trong một tràng cảm xúc lê thê, kỳ lạ. Cũng như bao nhiêu khán giả khác, có lẽ
    không phải nàng bị hấp dẫn bởi bản nhạc, mà chính bởi giọng ca du dương thanh nhả, bởi nhan
    sắc kiều diễm và điệu bộ duyên dáng của Tuyết Hạnh. Trong lúc đó Nga, Dung cũng đang nghĩ
    ngợi về Tuyết Hạnh, quên cả vũ khúc “Quanh lửa hồng” đang tiếp diễn tưng bừng. Sau vũ khúc
    “Quanh lửa hồng” đến bản “Chuyến đò vĩ tuyến”. Anh chàng Hoàng Tuấn có một giọng ca trầm
    trầm với một điệu bộ ngượng ngập vụng về, trông đến buồn cười. “Vũ khúc Mê Linh” tiếp theo
    đó đã phá tan được bầu không khí trầm lặng với những âm thanh náo nức và những tà áo màu
    phơ phất, thướt tha như những cánh bướm rực rỡ xinh tươi…
    Đến lớp ngâm thơ một thanh niên tiến ra giữa sân khấu, đứng ngay vào chỗ Tuyết Hạnh vừa
    đứng khi nãy gương mặt chàng vừa rắn rỏi lại vừa dịu hiền; đôi mắt chàng sáng long lanh biểu
    hiện sự thông mình, nhưng thỉnh thoảng lại thoáng vẻ mơ màng phản ảnh một tâm hồn giàu
    mơ mộng. Mái tóc chàng chải gọn ghẻ. Điệu bộ chàng trang nhã, không kiểu cách, cũng không
    có gì kiêu hảnh.
    Nga khẽ bấm tay Linh:
    - Anh chàng Tường Minh, thi sĩ của đội sáu đấy. Linh chúm chím cười:
    - Sao anh ta không có vẻ gì là thi sĩ nhỉ? Mình thường nghe nói các ông thi sĩ hay để tóc rối
    nùi và ăn mặc lôi thôi lếch nhếch lắm mà.
    Nga không đáp vì nghe có tiếng sáo trổi lên, mở đầu cho giọng ngâm. Lúc nầy đôi mắt của
    Tường Minh đăm đăm nhìn vào ngọn lửa, tâm hồn chàng như thu hút bởi tiếng trúc tuyệt vời.
    Rồi chàng cất giọng ngâm bài “Đêm liên hoan” một bài thơ tự do của một thi sĩ ca ngợi tình
    yêu dân tộc và đức hy sinh cao quý của toàn dân Việt đoàn kết nhau để diệt kẻ thù chung.
    Chàng có một giọng ngâm đặc biệt, phối hợp các giọng ngâm Bắc, Trung, Nam. Giọng chàng lả
    lướt, uyển chuyển theo lời thơ, có lúc trầm trầm như chan chứa một u hoài, có lúc sang sảng
    ngân vang như biểu hiện nổi lòng phẩn nộ, có lúc não nùng như tiếng tâm tư của những người
    bất khuất, có lúc rộn ràng hoan lạc như tiếng reo ca tở mở của đoàn người vui hội hoa đăng:
    “ -Anh từ phương nào lại?
    - Tôi từ đất dấy lên.
    Anh nghe chăng ngọn sóng triều
    Đông hải Đang hờn dâng trên thác máu triền miên?
    Thác máu không tên, tuôn tràn khắp nẻo,
    Cỏ không gầy, cây không già, hoa không héo,
    Ngàn năm đất nước vững bền…
    - Anh từ phương nào lại!
    - Tôi từ đất dấy lên.
    Chúng ta cùng một mẹ hiền,
    Lúa thơm bầu sữa, bông mềm áo tơ.
    Chúng ta cùng một mối thù,
    Gươm tuôn uất hận, đạn vù đắng cay,
    - Mẹ hiền anh ở đâu?
    - Mẹ già tôi đã khuất.
    Nhưng trước khi nhắm mắt,
    Mẹ mừng cho đàn sau;
    Máu tôi mai sẽ chảy
    Trôi phăng kiếp ngựa trâu,

    Xương tôi, tôi bắc nên cầu
    Cho đàn con bước lên lầu tự do…”
    Khi Tường Minh ngâm đến đây, đôi mắt chàng lại sáng rực lên như chứa chan một niềm tin
    tưởng mãnh liệt. Toàn thân chàng rung động trong một niềm cảm xúc triền miên. Nga, Linh,
    Dung lâu nay không thích thơ và rất ghét ngâm thơ, nhưng lần nầy cũng bị thâu hút bởi giọng
    ngâm uyển chuyển lạ thường. Khi Tường Minh ngâm đến hai câu:
    “ Dù cho thịt nát xương phơi,
    Cái còn vĩnh viễn là người Việt Nam”.
    Ba thiếu nữ như cảm thấy một nguồn sống tiềm tàng chuyển mạnh trong cơ thể, chan hòa
    trong mạch máu và tràn mạnh trên khóe mắt, làn môi. Cả ba đều nở những nụ cười khoan
    khoái. Riêng Tuyết Hạnh vốn yêu thơ nên nàng lắng tai nghe một cách trầm lặng, những tình
    cảm bao la cao quý đang dâng lên tràn ngập cả lòng nàng.
    Khi bài thơ chấm dứt, mọi người như chợt tỉnh và một tràng pháo tay nổi lên tán thưởng biệt
    tài thi sĩ Tường Minh.
    Tuyết Hạnh vẫn cúi đầu trầm lặng. Linh lại bật ra một tiếng: “Tuyệt!” như trút bỏ các thành
    kiến sai lầm của mình từ xưa. Nga lại nheo nheo mắt, chu miệng: “Hay nhỉ!”, nhưng không
    thèm để ý đến lời phê phán của nàng. Dung thì đưa mắt nhìn sang Tuyết Hạnh; thấy thiếu nữ
    cúi đầu trầm lặng, nàng cũng bắt chước cúi đầu, ra vẻ mình cũng đang cảm động lắm đây.
    Trong lúc đó nhạc hòa tấu trổi lên và bản hợp ca “Ánh sáng bình minh” rộn ràng phá tan bầu
    không khí yên tĩnh.
    Dạ hội bế mạc Ngọn lửa trại sắp tàn, ánh sáng lần lần nhường chỗ cho bóng tối. Ánh trăng
    lưỡi liềm lờ mờ rọi xuống, in bóng những đoàn người tản mác khắp đó đây. Có tốp kéo vào trại.
    Có tốp thả rểu quanh sân. Có tốp lần ra bãi biển. Khắp nơi vang lên những tiếng nói, cười vui
    vẻ.
    Linh kéo tay hai bạn:
    - Chúng mình ra bãi biển chơi đi.
    Dung vừa bước theo Linh vừa nói:
    - Cô ả nầy hôm nay thi sĩ lạ! Trời lạnh thế này mà đòi đi dạo biển.
    Nga bật cười, tiếng cười trong trẻo ngân vang trong gió:
    - Hay vừa mới nghe ngâm thơ, cô ả muốn đi tìm nguồn thơ? Nguồn thơ không có ngoài bãi
    biển giờ này đâu, Linh ạ.
    Linh cũng cười, hồn nhiên:
    - Biết đâu!
    Tới bãi biển, ba thiếu nữ đi dài theo bãi cát. Sóng biển vẫn ì ầm tung bọt. Xa xa trên một ngọn
    núi, ánh sáng ngọn hải đăng thỉnh thoảng lóe lên rồi dịu xuống. Trên vòm trời, những vì sao lấp
    lánh, tỏa ra những tia sáng dịu dàng.
    Nga từ nay như đeo đuỗi theo một ý nghĩ gì, bỗng cất tiếng:
    - Buổi lửa trại đêm nay, mấy chị thấy đội nào nổi bật hơn cả? Dung cười:
    - Đội nhất! Nga lườm bạn:
    - Đội nhất của chúng mình thì nổi bật ở hạng bét. Theo Nga thì Tuyết Hạnh nổi bật hơn hết.
    Linh rỏi tầm mắt theo ngọn hải đăng, đôi mắt nàng chớp lia theo ánh đèn:

    - Tuyết Hạnh hát hay mà lại đẹp nữa, phải không chị Nga?
    - Phải nói rằng tuyệt hay và tuyệt đẹp mới đúng. Lần thứ nhất Nga mới chịu phục tài một
    người.
    Linh quay lại nhìn bạn:
    - Nhưng nếu Tuyết Hạnh không “tuyệt đẹp” thì Nga có phục không? Nga bẽn lẽn nhìn ra khơi,
    không đáp, Linh mỉm cười tiếp:
    - Theo Linh thì Linh thấy Tường Minh nổi bật hơn cả. Lâu nay Linh rất ghét thơ mà hôm nay
    lại thấy yêu thơ lạ!
    Dung dịu dàng:
    - Chỉ vì chúng mình quá yêu nhạc mà có một quan niệm sai lầm về thơ. Tường Minh đã đánh
    đổ cái quan niệm sai lầm của chúng mình một cách khéo léo đó.
    Nga cười đùa:
    - Vậy bắt đầu từ ngày mai chúng mình phải tập làm thơ cả nhé? Mình nên yêu cả nhạc lẫn thơ,
    có như thế mới gọi là “Thi nhạc giao duyên” chứ.
    Câu chuyện đến đây, ba thiếu nữ chợt thấy xa xa có những ánh đèn rọi trên bãi cát. Và cũng
    từ những nơi ấy, vang lại những tiếng cười trong trẻo, lâng lâng trong gió như những khúc nhạc
    yêu đời. Những bóng đen nhấp nhô trên bãi cát, có khi khuất xa khỏi tầm mắt có khi hiện ra
    mờ mờ nhân ảnh dưới bóng trăng khuya.
    Linh ngạc nhiên:
    - Họ làm gì đằng ấy nhỉ?
    Nga làm lanh, nhanh nhẩu đáp:
    - Chắc là thuyền chài vừa đỗ bến. Có lẽ người ta đang lựa cá đấy. Dung cười ngặt nghẽo:
    - Chị Nga ngây thơ tệ! Thuyền chài đâu đỗ bến vào giờ nầy? Đi chơi bể mà mấy chị không
    hiểu gì ráo.
    Nga không chịu thua:
    - Vậy chớ chị biết gì hơn? Nga đố chị họ làm gì thế? Nói không trúng thì phải đòn đa.
    Dung tát yêu vào má bạn, cười đáp:
    - Có gì lạ đâu, mấy anh học sinh trại mình đêm nào cũng tranh nhau rọi đèn bắt dã tràng. Họ
    đang rượt bắt dã tràng đấy, chớ không phải lựa cá lựa kiếc gì đâu.
    - Họ đùa hay nhỉ! Vậy đêm mai chúng mình cũng đi bắt dã tràng để về khoe với mấy đứa em
    ở nhà mình chơi. Chúng vẫn thường hát mấy câu:
    “ Dã tràng xe cát bể Đông,
    Nhọc lòng mà chẳng nên công cán gì…”
    Nhưng chúng chưa hề biết con dã tràng như thế nào.
    Linh nắm tay bạn,thân mật:
    - Ừ, thì mai chúng mình cũng bắt chước trẻ con như họ cho vui. Bây giờ thì về trại thôi, đã
    khuya lắm rồi.
    Ba thiếu nữ nắm tay nhau rảo bước. Gót chân họ lâng lâng theo những cơn sóng vút, vấn
    vương những tình cảm mơ hồ. Về đến ngọn đồi gần trại, Linh thoáng thấy bóng hai thiếu nữ
    đang sánh vai thơ thẩn dưới trăng. Linh trố mắt nhìn rồi bỗng thích nhẹ vào cánh tay Nga:

    - Bóng ai in như là Tuyết Hạnh!
    Nga từ nãy giờ cũng rỏi mắt nhìn hai bóng trắng. Lòng Nga hồi hộp khi nhận ra một bóng là
    Tuyết Hạnh. Nga cảm thấy một cảm giác là lạ tràn ngập cả cõi lòng. Nga không biết đó là cảm
    giác gì.
    Thấy Nga thờ thẫn như kẻ mất hồn, Linh âu yếm đùa:
    - Làm gì mà Nga thờ thẫn thế? Hay là cảm cô ả mất rồi?
    Nga vẫn im lặng. Dung mơ màng nhìn theo bóng hai thiếu nữ khuất qua rặng đồi, chép
    miệng:
    - Cô ả nào được diễm phúc đi với Tuyết Hạnh thế nhỉ!
    Linh tuy đùa Nga nhưng nàng cũng cảm thấy lòng rung động nhẹ nhàng. Nàng ngước nhìn
    trăng, ánh trăng chênh chếch khiến Linh hình dung đến những tia sáng dịu dàng lấp lánh trên
    mái tóc của Tuyết Hạnh mơn vờn trên làn môi trinh bạch và động trên đôi khóe mắt mơ buồn.
    Ba thiếu nữ im lặng bên nhau, không ai nói với ai lời nào nữa. Mỗi người đeo đuổi theo một
    ý nghĩ. Về đến trại, Nga mới siết chặt tay Linh, giọng nàng nửa đùa nửa thật:
    - Linh đã tìm được nguồn thơ chưa? Không để Linh đáp, Dung tươi cười nói:
    - Đêm nay thế nào Linh cũng làm được một bài thơ trong giấc mộng. Sáng mai, nhớ ngâm cho
    Dung và Nga nghe nhé, Linh.

    Chương III
    ảng sáng hôm sau, tất cả các đội đều tập trung trước trại để đi Nước ngọt. Họ chia làm
    hai tốp. Một tốp đi dọc theo bãi biển; một tốp đi dọc theo triền núi, cùng hẹn gặp nhau ở
    Nước Ngọt.
    Dung, Linh, Nga bàn tán mãi mà chưa nhất định đi vào tốp nào. Bỗng Nga thấy bóng
    Tuyết
    Hạnh trong tốp đi theo bãi biển, nàng nhất định:
    - Chúng mình đi theo tốp kia.
    Nga vừa nói vừa chỉ tay về phía Tuyết Hạnh. Dung, Linh nhìn theo ngón tay Nga chỉ, đồng
    mỉm cười tán thành. Bọn Nga kéo nhau đi. Ngang qua đội sáu, Nga nghe có tiếng gọi. Nàng
    ngảnh nhìn, thì lại là tiếng anh chàng cầu tướng. Giọng anh chàng oang oang như chuông vỡ:
    - Đội chị Nga đi theo bờ biển phải không chị? Trong lúc Linh hơi cau mặt, Nga vui vẻ đáp:
    - Phải, còn đội các anh?
    - Chúng tôi đi theo triền núi. Chúng tôi đề nghị thế này: Chúng ta thử đua coi ai đến trước. Đội
    nào đến trễ sẽ bị phạt.
    - Nhưng phạt thế nào mới được chứ?
    - Xin nhường các chị ra hình phạt trước.
    Linh dường như đã hết giận, xen vào câu chuyện:
    - Nếu đội các anh thua thì phạt anh Tường Minh phải ngâm cho chúng tôi nghe một bài thơ
    do anh sáng tác.
    Tường Minh phản đối:
    - Đề nghị thi đua là của anh Xuân, sao riêng tôi lại chịu phạt? Chị Linh không công bằng rồi.
    Có phạt thì phạt cả toàn đội chứ.
    Xuân cười hề hề:
    - Ai bảo anh ngâm thơ hay thì phải trả nợ thơ chứ. Giá tôi mà ngâm được như anh thì dầu
    ngâm mười bài tôi cũng không sợ. Thôi nhận đi cho các chị vừa lòng và anh em sẽ triệt để ủng
    hộ anh.
    Rồi anh chàng cầu tướng day về phía đồng bọn:
    - Có phải thế không các bạn?
    Cả bọn reo lên:
    - Phải lắm, hoan hô anh Tường Minh. Xuân lại tiếp:
    - Bây giờ đến phần các chị. Nếu đội các chị thua, chúng tôi xin phạt các chị một bản hợp ca.
    Nga nheo mắt, chu miệng:
    - Chịu thôi, chúng tôi...
     
    Gửi ý kiến